Lucky88 đưa tin: Duyên nợ bóng đá Anh - Italy: Mối hòa hảo từng nhuốm màu bạo lực và đau thương
Lịch sử thăng trầm 88 năm hình thành và phát triển quan hệ bóng đá Anh - Italy có thể nói là một mối lương duyên hòa hảo theo từng ngày, nhưng cũng từng khởi nguồn và thử thách qua thời gian bằng những bạo lực và đau thương.
Xem thêm: https://lucky88.online/
Quay trở lại thập niên 70 và 80, nếu bạn thấy một tiệm bánh bất kỳ ở London, khả năng cao là nó được sở hữu bởi người Italy. Đối với dân Anh, ngoài văn hóa trà đạo truyền thống, không gì được ưa chuộng cho bữa sáng bằng một chiếc sandwich kẹp thịt và trứng kèm theo ly cà phê sủi bọt mang đậm hương vị Địa Trung Hải.
Bước vào quầy, thứ đập vào mắt quen thuộc thường là tấm ảnh chụp một đội bóng Italy được đóng khung treo tường ở vị trí đẹp nhất. Và nếu như bạn có thể đủ cởi mở gợi chuyện, tay chủ quán có lẽ sẽ thao thao bất tuyệt cả ngày về bóng đá.
Khá thú vị, đa phần bọn họ không phải người hâm mộ của những đội bóng lớn, thay vào đó chủ yếu là những cái tên ít nổi tiếng hơn, như Genoa, Bari, Cagliari, Lecce, Udinese, Bologna… Chẳng quan trọng, người Italy đơn giản phát cuồng vì bóng đá.
Người Anh vẫn luôn coi Đức, Argentina hay Scotland là những kỳ phùng địch thủ truyền kiếp, nhưng Italy cũng có chỗ đứng riêng của mình trong lịch sử phát triển của bóng đá xứ sở sương mù. Với mỗi khi hai đội tuyển có dịp đụng độ ở World Cup hay Euro, duyên nợ chồng chất từ quá khứ xưa cũ lại được khơi dậy mãnh liệt.
Không có những cái ôm hôn thắm thiết, thâm thù bóng đá Anh – Italy trải dài trên các cấp độ đội tuyển, nhuốm màu căng thẳng, tai tiếng và lẫn cả bạo lực.
Dấu ấn tiêu biểu nhất đến vào tháng 11/1934, khi Italy có lần đầu tiên làm khách ở Anh, trận đấu quốc tế đầu tiên của họ kể từ sau khi đăng quang World Cup. Tiếp đón các nhà đương kim vô địch thế giới thời điểm bấy giờ vốn chỉ là một tuyển Anh tương đối thiếu kinh nghiệm, với nòng cốt đội hình bao gồm bảy cầu thủ Arsenal lên ngôi vô địch quốc gia mới mùa giải trước đó.
Trận đấu sau này được biết đến với tên gọi “Huyết chiến ở Highbury” bởi những pha chặt chém không khoan nhượng và chấn thương trên sân bóng. Chủ nhà Anh cuối cùng chịu thiệt hại nặng nề hơn về quân số, nhưng thực chất chính họ đã khơi mào, châm ngòi cho màn bạo lực này.
Ngay từ phút thứ hai, Ted Drake có pha va chạm và làm gãy chân Luis Monti, hậu vệ người Italy chỉ có thể trụ lại thêm 15 phút trước khi rời sân trong đau đớn. Việc phải thi đấu thiếu người (chưa có luật thay người thời đó) đã khiến Italy nhanh chóng vỡ trận và phải nhận ba bàn thua liên tiếp trong hiệp một.
Tuy nhiên bước sang hiệp hai, các nhà đương kim vô địch thế giới đã chứng tỏ bản lĩnh và ý chí quật cường của mình khi gỡ lại hai trái – cú đúp do công của huyền thoại Giuseppe Meazza. Vậy vẫn chưa đủ, Anh vẫn bảo toàn được chiến thắng chung cuộc, nhưng Italy cũng có lý do riêng để hả hê bất chấp thất bại.
Bởi lẽ, họ đã thành công trong việc trả đũa đối thủ sau chấn thương kinh hoàng của đồng đội Monti. Trong khi “thủ phạm” Drake chỉ bị ăn một cú thúc cùi chỏ vào mặt, các đồng đội của ông mới phải gánh chịu hậu quả thực sự. Đội trưởng Eddie Hapgood máu mũi đầm đìa, Eric Brook gãy tay, Reg Bowden vỡ mắt cá chân, hay Wilf Copping băng bó toàn bộ phần bắp đùi trái.
Phòng thay đồ của tuyển Anh sau trận “giao hữu” này trông không khác gì một nhà thương. Truyền thông xứ sở sương mù phát hoảng, kêu gọi đội nhà cạch mặt, không bao giờ thi đấu với Italy nữa, đồng thời gây sức ép cho Liên đoàn Bóng đá Italy trừng phạt các cầu thủ của mình.
Tất nhiên, điều này cũng không bao giờ trở thành hiện thực. Thậm chí, Anh vẫn còn gặp lại Italy, khi đó đã bảo vệ thành công chức vô địch World Cup, thêm một lần nữa trước chiến tranh thế giới thứ hai, bất phân thắng bại với tỷ số 2-2 trên đất khách Milan. Sau thế chiến, Anh trải qua chuỗi tám trận bất bại trước người Italy, trước khi có lần đầu tiên biết thua vào năm 1973.
Cũng kể từ thời điểm đó, cán cân thành tích đối đầu đảo chiều giữa hai đội tuyển quốc gia. Anh chỉ thắng Italy thêm một lần duy nhất trong khuôn khổ các giải đấu chính thức, ở vòng loại World Cup 1978 (trớ trêu thay, cuối cùng Italy đoạt vé đi tiếp còn Anh thì không). Còn lại, Tam Sư đã liên tục phải ôm hận trước Azzurri, điển hình qua bốn cuộc đụng độ ở vòng bảng Euro 1980, tranh hạng ba World Cup 1990, tứ kết Euro 2012 và vòng bảng World Cup 2014.
Tương tự bình diện quốc tế, hai đất nước cũng chứng kiến những cuộc đối đầu nảy lửa giữa các đại diện ở cấp độ câu lạc bộ, đơn cử như những trận đấu đường phố nhuốm màu bạo lực giữa Chelsea và AS Roma hay Arsenal và Lazio ở Cúp Hội Chợ vào các năm 1965 và 1971.
Advertise on APSense
This advertising space is available.
Post Your Ad Here
Post Your Ad Here
Comments